XtGem Forum catalog
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Phép màu


Phan_8

“Cũng may không có chuyện gì, có biết vừa nãy người ta có bao nhiêu sợ hãi ? Gọi di động cũng không được, cũng không biết liên hệ vói ai, lại còn muộn như vậy, nếu ở bên ngòai xảy ra chuện gì thì phải làm sao bây giờ? Tên khốn này, về muộn cũng không gọi điện, anh có biết em lo lắng thế nào không? Còn nói người ta nhất định phải về trước mười hai giờ, chính mình lại không tuân thủ, bây giờ đã hơn một giờ đêm. Bình An qua rồi còn đâu.”

Bạch Thủy Ương cởi quần dài lau chân cho anh, rồi đem khăn bỏ vào nhà tắm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cô ghé vào bên giường, dùng đầu ngón tay sờ đôi mắt đẹp, vuốt ve chóp mũi cao thẳng của anh, nếu tương lai có con, đứa trẻ của họ chắc chắn sẽ vô cùng đẹp đẽ.

Vì ý nghĩ của mình, Bạch Thủy Ương không khỏi bật cười thành tiếng, cô kề sát ở bên tai anh nhẹ giọng nói: “Đêm Bình An vui vẻ, Noel Vui vẻ,” rồi hôn lên môi anh một cái.

Đôi môi của anh mát lạnh làm đôi môi cô bừng bừng nóng lên.

Cô vừa muốn lùi lại lại bị bàn tay dày rộng giữ chặt gáy, vốn là hôn nhẹ giờ lại biến thành nụ hôn sâu mãnh liệt.

……………………

Một đêm mĩ mãn chỉ mới bắt đầu.

Sáng sớm hôm nay đặc biệt yên tĩnh.

Bạch Thủy Ương mở mắt ra thấy Thẩm Tương Tường nằm bên cạnh cũng đã tỉnh, hai mắt anh trống rỗng nhìn chằm chằm trần nhà, không biết đang suy nghĩ gì.

Cô vừa mới cử động một chút thì đau đớn đã từ hai chân lan ra, tối qua Thẩm Tương Tường quá xúc động, dũng mãnh như dã thú, như muốn đem cơ thể cô nghiền nát, không hề tìm thấy một chút dịu dàng của thường ngày, Thẩm Tương Tường như vậy làm cô cảm thấy xa lạ, cô không thích.

“Tương Tường sau này anh có thể không uống rượu nữa được không?” Bạch Thủy Ương nhìn anh năn nỉ, mấy tháng này ở chung dường như chỉ cần cô mở miệng thì anh đều đồng ý.

Mặt anh đanh lại, lông mày rậm nhíu chặt lại tạo thành một nếp nhăn lằn sâu ở giữa, vẫn như trước không có một tiếng động, đôi mắt đen kịt làm người ta không đoán được suy nghĩ của anh.

Bạch Thủy Ương không hiểu, giơ tay vuốt lên vết nhăn thì anh nghiêng đầu né tránh cự tuyệt sự quan tâm của cô. Cánh tay của cô thất bại vì sự lạnh lùng của anh, cô cảm thấy ngực mình như bị ai đó nhéo một cái thật đau.

Rốt cuộc là vì cái gì? Là cái gì làm cho Thẩm Tương Tường biến thành thế này? Tối qua thô bạo, hôm nay lại lạnh lùng? Là do công ty xảy ra chuyện gì sao?

Ngay cả cô cũng u sầu đầy mặt, trong lòng hỗn loạn.

Thẩm Tương Tường đứng dậy, cấp tốc thay quần áo, đeo cà vạt đi ra ngoài, để lại một câu cộc lốc, “Anh đi làm”.

Ánh mắt thanh lạnh của anh làm cho Bạch Thủy Ương phát lạnh, giống như nếu như lúc này cô buông tay thì sẽ không bao giờ thấy anh nữa.

Cô bò xuống giường vớ đại một bộ đồ mặc vào rồi đuổi theo, ánh mắt có chút hoảng loạn gắt gao đuổi theo anh.

“Anh chờ một chút, em lập tức làm bữa sáng, một chút là xong ngay.” Bạch Thủy Ương chạy đông chạy tây trong phòng bếp không biết nên làm cái gì trước cái gì sau.

“Không cần, anh sẽ ăn ở bên ngoài.”

Không chờ Bạch Thủy Ương Thẩm, Tương Tường vội vàng cầm cặp đi đến giá dép, hai tay của Bạch Thủy Ương đang cầm chảo bỗng cứng đờ, lau khô hai tay lên tạp dề, cô cầm áo khoác của anh đi ra.

“Gần đây có khí lạnh, mặc thêm một áo đi.”

Bạch Thủy Ương cố gắng điều chỉnh tâm lý, không nhìn vào thân hình lạnh lẽo của anh, cô nhún chân đem áo khoác lên người anh,

“Buổi tối anh thích ăn món gì?”

Bạch Thủy Ương nâng cằm nhìn thân hình cao lớn của chồng, hai tay giấu ở phía sau bấu chặt vào nhau làm cho chúng đỏ lên dù đau nhưng cũng không thả ra, chỉ có như vậy mơi có thể giúp cô làm ra vẻ bình tĩnh tránh cho mình lại chảy nước mắt.

Thẩm Tương Tương đứng thẳng thân người, anh muốn nhanh chóng rời đi nhưng đôi chân dường như lại không chịu nghe lời, bởi vì anh thấy Bạch Thủy Ương đang cười nhưng lại giống như sắp phát khóc đến nơi.

Anh chằm chằm nhìn vào cô, trên thương trường anh đã gặp qua cả trăm nghìn loại người, dù đối phương có thể che dấu tốt thế nào anh cũng có thể nhìn rõ một cái, duy chỉ có cô gái đang đứng trước mặt này là anh không thể nhìn thấu được.

Chính là bởi cô mất trí nhớ, đem kiêu ngạo của một cô gái được nuông chiều trước kia biến thành người phụ nữ yêu gia đình của hiện tại, chính bởi vì mất trí nhớ cô đã quên mất người tình sâu đậm trước kia, đem tất cả tình cảm đó dồn lên người anh.

Ông trời dường như muốn trêu đùa nên mới để anh sa vào đoạn tình ái này.

Cô rõ ràng đã gặp lại người tình trước kia, anh không tin Lưu Thanh Chu không kể cho cô nghe về quan hệ trước kia của bọn họ, cô đã biết, cô……..

Bạch Thủy Ương, cô rõ ràng là cái gì cũng biết, vì sao lại còn trước mặt anh diễn trò người vợ tốt ? Cô có biết rằng làm như thế càng khiến anh đau lòng hơn hay không ?

Thẩm Tương Tường bướng bỉnh ép buộc mình xoay người, bàn tay nắm chiếc cặp tài liệu lại bị một bàn tay nhỏ bé lạnh như băng bắt lấy.

Cô bị ánh mắt của anh dọa đến sợ.

Tay của cô không chỉ lạnh mà còn tràn ngập thống khổ, tất cả nỗi đau này đều bởi vì anh.

“Tương Tường, có phải em làm sai cái gì hay không? em xin lỗi, anh đừng giận em được không ?”. Bạch Thủy Ương bất lực cắn chặt môi dưới, đôi mắt to ngập nước chằm chằm nhìn vào anh không buông tha, nước mắt trong suốt lặng lẽ theo khóe mắt tuôn xuống.

Hai mắt tối như mực của Thẩm Tường Tường cố ý né tránh tầm mắt của cô, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi môi bị cắn đến đỏ ửng.

Cô gái này thật là thích hành hạ chính mình, thậm chí còn ném đi tự tôn cúi đầu nhận sai trước mặt anh, trong lòng Thẩm Tương Tường rối loạn như tơ vò không thể đưa ra một ý nghĩ cụ thể rõ ràng, tay anh bị cô nắm quá chặt, cô không muốn buông tay, anh làm sao mà lại không muốn như thế chứ. Cứ như vậy mà đánh cược một phen…… không chừng anh còn có thể có cơ hội thắng.

Anh cúi đầu đôi môi mỏng nóng rực cắn mút đôi môi đỏ tươi của cô, đầu lưỡi mạnh mẽ xuyên qua phòng tuyến đi vào nguồn suối ướt át của Bạch Thủy Ương.

Bạch Thủy Ương khép lại làn mi còn ẩm hơi nước, hàng lông mi dài tạo thành một cái bóng nhỏ in trên má, cô nhiệt tình đáp lại, cùng anh dây dưa đầu lưỡi mềm mại.

Chiếc cặp rơi xuống đất, cả hai không ai quan tâm, bàn tay to của anh trượt vào trong làn váy của cô, vuốt ve thân thể dưới làn váy ngủ.

Nụ hôn mạnh mẽ của anh ẩn chứa bao thâm tình.

Bởi vì trải qua một đêm kích tình, thân thể cô vẫ còn mẫn cảm, chỉ âu yếm đơn giản cũng đã làm cho cô thở hồng hộc, hai chân như nhũn ra, nếu không có anh ôm lấy eo có lẽ cô đã ngã xuống sàn.

Trong không khí ngập tràn hơi thở ý loạn tình mê, thấy cô vì lạnh mà run lên một cái ở trong lòng mình, Thẩm Tương Tường lúc này mới chậm rãi buông ra.

Hai người dựa vào nhau thật gần đến mức có thể nghe được hơi thở của đối phương.

Thẩm Tương Tương bế cô đi vào phòng ngủ của họ.

“A”. Bạch Thủy Ương bị mất thằng bằng vội đưa tay ôm chặt lấy cổ anh, cảm nhận lồng ngực cùng với đôi tay rắn chắc của anh, không biêt có phải ngày tân hôn cô cũng từng được anh ôm như vậy không, ý nghĩ háo sắc như vậy làm cho cô xấu hổ, hai gò má ửng hồng.

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước đang ào ào chảy, hơi nước nhàn nhạt tỏa ra, Thẩm Tương Tương đem Bạch Thủy Ương ngâm vào bồn nước ấm áp, rồi ngồi xuống cùng cô đối mặt.

“Đừng đến bệnh viện nữa, nếu em thích làm việc, anh có thể an bài cho em một chức vụ ở công ty.” Ánh mắt nóng rực của anh liếc qua làn nước nhìn xuống thân mình nõn nà, cổ họng căng thẳng.

“Tại sao, ……..” Rõ ràng là anh đã đồng ý với cô.

Chương 13

Bạch Thủy Ương lòng đầy nghi vấn được bao phủ dưới làn môi mỏng của Thẩm Tương Tường, dưới màn hơi nước anh cắn mút đôi môi, cảm nhận đôi môi ướt át của cô, hận không thể đem cô hòa tan vào mình.

“Đồng ý với anh.” Âm thanh anh trầm thấp ra lệnh nói.

“Được”. Dưới nụ hôn liên tục của anh cô không ý thức rõ ràng mà đáp ứng.

Có được câu trả lời của Bạch Thủy Ương, anh từng tí từng tí một ở trên đôi môi cô mà dày xéo, ý loạn tình mê,

Đợi đến lúc Bạch Thủy Ương hoàn hồn, thì Thẩm Tương Tường đã rời đi từ lúc nào.

Khí lạnh tràn về làm nhiệt độ giảm mạnh, Bạch Thủy Ương ngồi trên ghế ở ngoài ban công nhìn cảnh sắc quạnh hiu ở ngoài cửa sổ,

“Haizzz……”. Lại một tiếng thở dài bật ra từ cánh môi của cô.

Nồi canh cà ri trong bếp sùng sục sôi, mùi thức ăn thơm ngào ngạt nhưng không thể hấp dẫn chủ nhân của nó.

Đã sáu ngày, buổi trưa hôm đó anh điện về nói với cô là chi nhánh ở nước ngoài có chuyện, anh phải ngay lập tức bay sang để giải quyết, kể từ hôm đó đến nay đã sáu ngày.

Sáu ngày liền cô không nhận được lấy một cuộc điện thoại của anh, chẳng lẽ anh vẫn không vui vì chuyện hôm đó?.

Hôm đó rõ ràng cô đã tuân thủ về nhà trước mười hai giờ, tại sao anh lại còn tức giận như vậy?.

Bạch Thủy Ương nghĩ đến nát óc vẫn không thể nghĩ ra là vì sao.

Vì mấy ngày nay sợ lỡ mất điện thoại của Thẩm Tương Tường cô đều không dám ở ngoài quá lâu, lúc lúc lại kiểm tra di động, thậm chí còn nghi ngờ điện thoại mình có bị rớt hỏng hay không nữa.

Cô tự giễu cợt mình, thì ra tương tư có mùi vị thế này.

Anh không thích cô đến bệnh viện làm việc, cô tạm thời đáp ứng, cũng đã xin phép nghỉ, nhưng cô thực sự không thể nào bỏ rơi được Giang Phán Xuân nên vân luôn giứ liên lạc với các y tá trong bệnh viện, các cô ấy vẫn thường thông báo với cô về tình trạng của cậu bé.

Đứa nhỏ đó dường như đối với cô có quan hệ huyết thống vậy.

Vừa bước ra khỏi phòng tắm đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo không ngừng, Bạch Thủy Ương ngay lập tức hưng phấn xông đến nhấc máy.

“Alô, Tương Tường à?”. Cô kích động dùng hai tay nắm lấy di động.

“Là cô Thẩm phải không? Cô có phải là cô Thẩm tình nguyện viên không ạ ? ’’. Đầu dây bên kia là âm thanh quên thuộc của cô y tá.

“Là tôi đây.’’ Ngực Bạch Thủy ương trầm xuống. “Giang Phán Xuân có chuyện gì phải không ? ’’

‘‘Bệnh tình của Giang Phán Xuân đột ngột chuyển biến xấu, đã được đưa đến phòng phẫu thuật, cô có muốn đến xem thế nào không ?’’ Bên kia đầu dây ngoài tiếng nói của cô y tá còn có cả những âm thanh của dụng cụ y tế va vào nhau.

Bạch Thủy Ương lập tức gật đầu, ‘‘Tôi lập tức đến liền.’’

Cô vội vội vàng vàng thay quần áo, cầm túi xách chạy ra ngoài.

Lúc Bạch Thủy Ương đến bệnh viện thì Giang Phán Xuân đang làm phẫu thuật, tuy rằng lần trước đã phẫu thuật tim thành công, nhưng bản thân sức khỏe của cậu bé không tốt không thể chịu được những đả kích mạnh.

“Cô Thẩm, sáng nay Phán Xuân đột nhiên xuống giường đi đi lại lại như muốn tìm ai đó, chúng tôi khuyên thì đều không khuyên được nó, khi giữ lại thì cậu bé bắt đầu gào hét, đến buổi tối thì tình hình bắt đầu chuyển biến xấu đi’’. Y tá liếc nhìn Bạch Thủy Ương sắc mặt đã trắng bệch, liền đỡ cô ngồi xuống ghế tựa ngoài phòng phẫu thuật.

“Tình hình của Phán Xuân thế nào thì cô cũng rất rõ ràng, thân thể cậu bé không chịu được phẫu thuật lần thứ hai, cho nên bác sĩ luôn luôn phải sử dụng phương pháp trị liệu để trì hoãn, việc duy nhất chúng tôi có thể làm là kéo dài sinh mệnh của cậu bé mà thôi.’’ Sau khi thuật lại những lời bác sĩ đã nói xong cô y mới đột nhiên nhớ đến công việc của mình lập tức đi làm.

Tuy rằng không hiểu vì sao Bạch Thủy Ương lại quan tâm đến một đứa bé xa lạ như vậy, nhưng nhìn biểu cảm đau đớn như vậy của ấy, cô y tá cũng thầm cầu nguyện cho Giang Phán Xuân có thể bình phục.

Cuộc phẫu thuật kéo dài hết tám tiếng, Bạch Thủy Ương cũng ở ngoài đợi suốt tám tiếng.

Sau khi giải phẫu xong cậu bé lập tức được đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt, Bạch Thủy Ương cũng chỉ có thể nhìn thân thể bị cắm đầy ống hút nhựa của Giang Phán Xuân qua một tấm kính cách ly thật dày.

Hôm sau đi làm cô y tá vẫn nhìn thấy Bạch Thủy Ương khuôn mặt tiều tụy ngồi ở hành lang.

“Cô Thẩm, Phán Xuân ở trong này không có việc gì đâu, cô về nhà nghỉ ngơi chút đi.’’ Cô y tá không đành lòng nói.

Vẻ mặt Bạch Thủy Ương có chút hốt hoảng gật đầu, hôm qua vội đi ngay cả di động cũng không mang theo, cô thật sự là cần phải về nhà một chuyến.

“Cảm ơn cô.’’

Lưu Thanh Chu không biết chỗ ở của Bạch Thủy Ương chỉ có thể ở bệnh viện ôm cây đợi thỏ, lần trước anh nhận tiền của Bạch Tín Hùng chấp nhận giả chết để Bạch Thủy Ương hết hy vọng, nhưng chi phiếu kia làm sao có thể thỏa mãn lòng tham của anh ta, đi sòng bạc vài lần anh ta lại trắng tay.

Không nghĩ đến Bạch Thủy Ương ngốc nghếch đó lại vì anh ta mà tìm đến cái chết, lại còn quên hết việc trước kia, đây chính là cơ hội cho anh ta trở mình, Bạch Thủy Ương này chính là mỏ vàng của anh.

Anh có thể làm Bạch Thủy Ương yêu anh một lần thì đương nhiên cũng sẽ có lần thứ hai.

Ra khỏi bệnh viện chưa được bao xa, Bạch Thủy Ương lại bỗng gặp phải người mình không muốn gặp.

“Thủy Ương, cuối cùng anh cũng gặp được em, sắc mặt em kém quá, không khỏe sao?” Lưu Thanh Chu thân mật vuốt ve trán của cô. Bạch Thủy Ương đang choáng váng nên không kịp né tránh, tuy rằng Lưu Thanh Chu dáng dấp cũng thanh tú thoạt trông rất nhã nhặn, nhưng đối với cái đụng chạm của anh trong lòng Bạch Thủy Ương lại cảm thấy rất mâu thuẫn, từ tận đáy lòng cảm thấy rất ghê tởm.

“Anh đừng động vào tôi.” Bạch Thủy Ương né tránh khi Lưu Thanh Chu muốn nắm lấy tay cô, “Anh Lưu, tôi thực sự không nhớ ra và cũng không quen anh.”

Lúc Lưu Thanh Chu còn định nói gì đó thì Bạch Thủy Ương đã kịp lên taxi trước một bước.

“Anh lái xe, phiền anh nhanh lên, lái nhanh lên một chút.” Bạch Thủy Ương vừa lên xe đã vội vã giục lái xe đi nhanh, mặc cho Lưu Thanh Chu ở ngoài xe quát to tên cô nhưng cô cũng không muốn dây dưa gì nhiều với anh.

Nhìn Bạch Thủy Ương hiên ngang rời khỏi trước mắt mình, Lưu Thanh Chu điên tiết đến nghiến răng nghiến lợi, trong đầu anh ta nảy sinh mưu kế lập tức nhảy lên một chiếc taxi khác đuổi theo.

Bạch Thủy Ương về đến nhà liền để ý nhưng vẫn không thấy đôi giày đàn ông trước cửa.

“Tương Tường, anh đã về.” Qủa nhiên là cô vừa mới ngẩng đầu lên đã thấy người đàn ông cô luôn nghĩ đến đứng ở trước mặt.

Bạch Thủy Ương kích động nhào vào lòng người nọ, cô có thật nhiều thật nhiều lời muốn nói với anh, mấy ngày nay cô luôn nhớ mong anh, cô muốn kể cho anh nghe chuyện của Giang Phán Xuân, cô thực sự đã xem Phán Xuân như em trai mình, cô rất sợ cậu bé cứ như vậy mà ra đi.

Thẩm Tương Tương bị ôm, cả người tản ra hơi thở lạnh lùng, không đáp lại nhiệt tình của cô.

Bạch Thủy Ương thấy có gì đó không đúng, ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Tương Tường, chỉ thấy anh lạnh lùng lướt qua nhìn phía sau lưng cô, cô đưa mắt theo ánh nhìn của anh, Lưu Thanh Chu …..anh ta sao có thể xuất hiện ở đây? Cô bị theo dõi !

Thẩm Tương Tường phát ra một tiếng cười lạnh, “Qủa nhiên, cô quả nhiên là ở với anh ta mới có thể cả đêm không về.”

Anh lạnh lùng kéo hai tay đang ôm của Bạch Thủy Ương ra, xoay người đi vào phòng, không muốn nhìn hai người họ thêm một chút nào nữa.

Tối qua Thẩm Tương Tương về nhà, nhưng anh không muốn báo trước vì muốn cho Bạch Thủy Ương một cái bất ngờ, nhưng bây giờ mọi kinh hỉ đều là kinh hãi.

Sau khi về đến nhà thì anh liền không thấy Bạch Thủy Ương, gọi vào di động thì lại thấy chuông kêu ở trong phòng, anh ngồi ở sofa chờ cô cả đêm, đêm càng tối thì anh càng thấy bất an, anh đợi cô trọn một đêm, không ngờ rằng lại chờ được kết cục như vậy.

“Thủy Ương…..” Bạch Thủy Ương muốn bắt lại tay của Thẩm Tương Tường, nhưng cánh tay cô lại bị Lưu Thanh Chu bắt lấy trước.

“Anh Lưu, tôi thật sự không biết anh, anh không cần cứ bám lấy tôi làm gì.” Bạch Thủy Ương chỉ biết là Thẩm Tương Tường hiểu lầm, cô phải nhanh chóng giải thích rõ ràng, cô thật vất vả lắm mới giãy thoát khỏi Lưu Thanh Chu, đem cánh cửa đóng lại chặn anh ta ở bên ngoài.

“Tương Tường, không phải như thế, anh nghe em giải thích, em căn bản không biết tên họ Lưu đó, là anh ta tự tìm đến, hôm qua trong bệnh viện có một đứa trẻ nguy kịch em đến xem cậu bé, cả đêm qua đều ở trong bệnh viện, buổi sáng vừa rời khỏi viện thì tự nhiên gặp anh ta, em không biết vì sao anh ta lại theo đến đây, em thật sự không biết.” Bạch Thủy Ương hoảng loạn, chỉ biết nói liên tục không ngừng, hy vọng Thẩm Tương Tường có thể tin tưởng mình.

Nhưng ánh mắt của Thẩm Tương Tường như đã ném cô xuống mười tám tầng địa ngục.

“Bạch Thủy Ương cô không cần phải lừa mình dối người thêm nữa, cô tưởng lừa được tôi thì có thể lừa được chính mình sao? Người trong lòng cô vẫn luôn là cái tên Lưu Thanh Chu kia, còn tôi chẳng qua cũng chỉ là công cụ lợi dụng mà thôi.” Thẩm Tương Tường đau khổ nhíu mày, không ngờ anh lại ngu xuẩn mắc mưu lần thứ hai.

“Tương Tường……….Anh đang nói gì em không hiểu, cái gì mà lợi dụng với không lợi dụng, em không hề muốn lợi dụng anh.” Bạch Thủy Ương không thể hiểu được ý tứ trong lời nói của Thẩm Tương Tường.

“Ngày trước cô đồng ý kết hôn với tôi là vì cô và anh ta cãi nhau đòi chia tay, cô vì trả thù anh ta nên mới đồng ý gả cho tôi, đêm tân hôn anh ta lại trở về cầu xin cô quay lại, cô liền không thèm liếc mắt đến kẻ vừa trở thành chồng mình là tôi đây đến một cái đã lập tức lao đến ôm ấp người tình, Bạch Thủy Ương cô nói đây không phải lợi dụng thì là gì?”. Thẩm Tương Tường đang cười, cười chính mình ngu muội, cười chính mình tự nhiên còn cho rằng Bạch Thủy Ương đã thay đổi, con người dù có thay đổi thế nào thì tâm cũng không thể thay đồi.

“Bạch Thủy Ương người cô thích, cô yêu luôn là Lưu Thanh Chu kia, vì sao còn muốn trêu đùa tôi?”

“Không phải, em thích anh không phải anh ta, em không quen biết anh ta thì sao có thể thích? Tương Tường, em yêu anh không phải anh ta.” Bạch Thủy Ương rất sợ hãi thấy Thẩm Tương Tường phát điên như vậy, muốn cầm lấy tay áo của anh nhưng lại sợ anh gạt ra một lần nữa.

“Không biết? Bạch Thủy Ương, không có trí nhớ, cô dựa vào cái gì mà nói không quen anh ta, lại dựa vào cái gì mà nói cô thích tôi ? Cô hiện tại thích, nhưng nếu sau này cô nhớ lại chuyện trước kia, nhận ra mình vẫn thích anh ta, thì cô lại định xử trí tôi thế nào? Đem tôi một cước đá đi rồi kèm theo một tờ đơn ly hôn phải không?”.

“Trước kia, trước kia thật sự nghiêm trọng vậy sao?”.

Thẩm Tương Tường cầm lấy tay Bạch Thủy Ương kéo đến trước cái cửa cấm kị trong ngôi nhà này.

“Thủy Ương, cô có biết bên trong là cái gì không?” Thẩm Tường Tường lấy chía khóa ra, cánh cửa nhẹ nhàng chuyển động.

“Không, em không cần biết, không cần biết.” Cô cầm lấy tay anh, không muốn mở cánh cửa kia ra.

Cánh của chuyển động nhanh, âm thanh hết sức rõ ràng, cửa mở ra, trong phòng đều là các bức tranh được xếp ngay ngắn, là tranh khỏa thân của Bạch Thủy Ương.

Chẳng lẽ đó đều là tranh Lưu Thanh Chu giúp Bạch Thủy Ương vẽ trước kia? Bạch Thủy Ương sợ ngây người.

“Những bức vẽ đó đều là do người đàn ông mà cô chân thành yêu vẽ, nếu không yêu sâu sắc, thì Bạch gia đại tiêu thư kiêu ngạo sẽ cho phép người khác vẽ nhiều tranh khỏa thân như vậy sao?” Thẩm Tương Tường rời khỏi căn phòng, nơi làm cho anh không tài nào hít thở được.

“Bạch Thủy Ương cô rất tàn nhẫn, cô muốn thích ai thì liền thích, lại không có một chút để ý đến đau khổ của người khác, tôi thừa nhận mình yêu cô không thoát ra được, không cần cô phải bỏ, tôi tự mình đi, Bạch Thủy Ương chúng ta ly hôn đi, là tôi thua, thua đến rối tinh rối mù, tự nhiên lại yêu một người đến hai lần, tôi buông tay, cô tự do.”

Thẩm Tương Tường bình tĩnh rời đi, Bạch Thủy Ương không có phản ứng gì, cô đã bị chuyện trước mắt đả kích.

Giống như những lời Thẩm Tương Tường nói, một kẻ trống rỗng như cô, một kẻ không có trí nhớ sao có thể có tư cách nói thương anh.

Trong căn phòng trống trải, Bạch Thủy Ương nước mắt rơi như mưa.

Cô thật sự không nghỉ ra nổi chuyện trước kia, nhưng cô nhớ cô thật sự rất yêu người đàn ông tên Thẩm Tương Tường.

Thẩm Tương Tường bỏ đi, Lưu Thanh Chu vẫn chưa đi.

Anh ta lợi dụng Thẩm Tương Tường không đóng cửa đi vào trong nhà, lần theo tiếng khóc của Bạch Thủy Ương mà tìm đến.

“Thủy Ương……” Ngón tay anh vừa chạm đến bả vai, Bạch Thủy Ương liền nhanh như chớp tránh đi.

Lưu Thanh Chu nhíu mày lại, vẫn như trước nhẫn nại khuyên nhủ: “Thủy Ương, sàn nhà rất lạnh. Chúng ta đứng lên hãy nói.”

“Anh tránh ra, đừng có động vào tôi.” Bạch Thủy Ương lui về phía sau, không muốn cùng với anh ta quá thân cận, nếu không có anh ta thì Thẩm Tương Tường cũng không biến thành như vậy.

“Thủy Ương, em cũng thấy những bức tranh này rồi, đều là ngày xưa anh vẽ cho em, đây đều là chứng cứ chúng ta yêu nhau lúc trước.” Lưu Thanh Chu không để ý đến Bạch Thủy Ương đang dãy dụa, kích động đem cô ôm chặt vào lòng mình.

“Anh nói láo, tôi không yêu anh, tôi mới không yêu anh, người tôi yêu là Tương Tường không phải anh.” Hai tay Bạch Thủy Ương không ngừng dãy dụa, muốn thoát ra khỏi trói buộc của anh ta, không còn cách nào cô liền vung tay cho Lưu Thanh Chu một bạt tai.

“Anh buông tôi ra, buông ra, tôi muốn giải thích rõ ràng với Tương Tường, tôi căn bản không hề yêu anh.”

Khuôn mặt tuấn tú của Lưu Thanh Chu bắt đầu vặn vẹo, “Tương Tường, Tương Tường, cô gọi thật thân mật đấy, cô cho rằng anh ta sẽ thích loại dâm nữ như cô sao? Cô trước kia là người của Lưu Thanh Chu này, thì bây giờ cũng vậy.”

Lưu Thanh Chu bị kích động đột nhiên như phát điên, đẩy Bạch Thủy Ương nằm ra sàn nhà, bắt đầu xé rách quần áo trên người cô.

Chương 14

“Không được, không muốn, anh tránh ra!” Bạch Thủy Ương bị dọa, không ngừng thét chói tai.

“Bạch Thủy Ương, cô cùng lắm thì cũng chỉ là con dâm nữ bị tôi dùng qua, cô có tư cách gì mà thương anh ta? Hơn nữa cô vẫn còn là một hung thủ giết người, cô nhất định vẫn còn không biết lúc xảy ra tai nạn chính mình đã đâm chết người đi, cái tên Thẩm Tương Tường kia làm thế nào mà giúp cô thu dọn vậy?” Lưu Thanh Chu ngả ngớn cười to.

Bạch Thủy Ương nhân cơ hội này, với lấy chiếc bình hoa nện một cái vào đầu anh ta, máu tươi theo trán chảy xuống, Lưu Thanh Chu trừng lớn hai mắt không thể tin rằng người đàn bà từng vì anh ta tìm cái chết lại dám làm vậy với mình.

Rầm! Lưu Thanh Chu ngã xuống sàn.

Bạch Thủy Ương vừa run rẩy đi đến phòng khách tìm được điện thoại của mình.

“Ba......Ba...” Chân tay cô luống cuống cầm đi cầm lại điện thoại không biết nói thế nào.

“Thủy Ương con đừng vội, con đang ở nhà đúng không? Ba ba lập tức sang đó, con không cần lo lắng, không cần sợ hãi, ba lập tức đến liền”. Bạch Tín Hùng nghe được giọng nói kích động của con gái lập tức biết là cô xảy ra chuyện.


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_9
Phan_10 end
Phan_gio_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .